Thứ Tư, tháng 9 07, 2005

Một chút tình

Chửa biết tên nàng, biết tuổi nàng,
Mà sầu trong dạ đã mang mang.
Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh.
Lạnh lẽo đêm trường, giãi gió sương.

Ta chỉ xin em một chút tình,
Cho lòng thắm lại những ngày xanh.
Sao em quên cả khi chào đón,
Tình ái, chiều Xuân, đến trước mành?

Rộn rã cười vang một góc lầu,
Ngây thơ em đã biết gì đâu!
Ðêm khuya trăng động trong cây lá,
Vò võ ta se mấy đoạn sầu.

Lác đác ngày xuân rụng trước thềm,
Lạnh lùng ta dõi bước chân em,
Âm thầm ấp mối xa xa...vọng,
Ðường thế đâu tìm bóng áo xiêm?

Ðợi đến luân hồi sẽ gặp nhau,
Cùng em nhắc lại chuyện xưa sau.
Chờ anh dưới gốc sim già nhá!
Em hái đưa anh đóa mộng đầu.

Anh viết bài thơ

Anh viết bài thơ giữa ánh khuya
Cỏ cây yên ngủ. Gió xa về
Anh nhìn em ngủ hồn hiu nhẹ
Như bóng vườn trưa xanh tiếng ve

Biển lặng em nằm trong gió êm
Anh là bóng thức của hồn em
Ngoài kia sao cũng từng đôi sáng
Từng cặp nhân vàng trong trái đêm.

Bát ngát lòng anh giữa trái đời
Hai ta đôi hạt giữa nghìn đôi
Gió khuya nào biết xuân, hè nữa?
Em mộng điều chi, miệng thoảng cười.

Thứ Năm, tháng 9 01, 2005

Hát cho người tình nhớ

Anh vẫn mãi còn yêu như anh đã từng yêu
Dẫu em là "mộng" hay giấc mơ cuối chiều
Mưa nắng vẫn về đây, đêm trăng vẫn còn đây
Dẫu em ngồi lại hay bước đi về chốn xa

Em cất bước về đâu khi đêm đã chìm sâu
Tiếng mưa dạt dào như vá từng vết đau
Lòng anh đau đớn,âm thầm đau đớn quá
Để mất em rồi mới thấy nỗi xót xa

Rồi một ngày nhớ, nhớ lắm ánh mắt đam mê
Dẫu cho thời gian qua, không thể xoá nhoà
Một chiều buồn tênh lang thang trên phố
Bỗng nghe đường về còn xa lắm em ơi

Rồi một ngày nhớ, nhớ lắm tiếng nói thân quen
Ước mơ thời gian xin hãy quay trở lại
Người tình về đây mang theo nỗi vui
Để tâm sự nghe trong phút giây bao điều chưa nói

Một mình ngồi hát nhớ đến khoảnh khắc em đi
Nhớ đêm mùa thu trăng nghiêng lối hẹn
Ngập ngừng cầm tay nghe bao đắm say
Nghe trái tim đập cùng chung nhịp bước

Ôi mãi mãi chẳng bao giờ còn có được
Cảm giác êm đềm, hạnh phúc khi được ở bên em
Ôi mãi mãi và sẽ là mãi mãi
Bóng hình này còn ngự trị trái tim anh.

Biển cạn

Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng

Đời tôi nhỏ bé, tiếng gió thét gào, biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn,sóng cũng vỡ tan, đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn

Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hoá kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn


Có người hẹn tôi cuối phương trời
Biển xưa lắng nghe, trắng xoá nỗi niềm, biển không lên tiếng

Đời tôi nhỏ bé với những khát khao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng xô não nề, hải âu không về

Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hoá kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn

Tình bạn 2

Tình bạn thật thiêng liêng và cao cả
Là cả cuộc đời là cả trái tim
Tình bạn là muôn vàn cánh chim
Là ý chý để lòng thêm vững bước.

Sinh nhật em

Sinh nhật em, sinh nhật đêm
Trăng soi trời mộng tóc môi mềm
Mây bay như thể mây tiền kiếp
Sao sáng ô kìa sao đổi ngôi

Sinh nhật em, sinh nhật tôi
Lang thang buồn quá kiếp giang hồ
Rượu uống nửa khuya sầu viễn xứ
Đập ly ôm mặt khóc quê nhà

Sinh nhật em, sinh nhật ta
Một đời anh mộng những tàn hoa
Nhà ai cúc nở mùa thu ấy
Lá trúc xanh đầy trong mắt ai

Sinh nhật thu, sinh nhật đông
Vàng mai ồ đọng cánh hoa vàng
Này em ta có đời quên lãng
Hãy cất dùm ta chút lãng quên

Sinh nhật em, sinh nhật đêm
Thứ hai ngày sau(06)tháng sáu(06) môi hồng
Chu môi em thổi ồ sương khói
Băng giá đời ta em biết không

Sinh nhật em, sinh nhật sông
Xin em này biển cạn ly này
Chúc mừng sinh nhật, ồ châu báu
Ngọc của ai kìa rơi nửa đêm

Sinh nhật em, ừ mà ngọc của anh
Cớ sao em lại khóc hở con mèo
Đời anh đã rách từ muôn thuở
Em cấu làm chi một gã thơ

Sinh nhật em, ừ sinh nhật mơ
Một mai rồi cũng sẽ xa mờ
Anh nguyện làm cây nến cháy
Cháy suốt đời em, em thích không?

Đêm tình yêu

Đêm ấy đón em vào vũ hội
Cánh tay thon ngà ngọc ánh đèn
Điệu nhạc dặt dìu như trong mộng
Bồng bềnh nhạc điệu lướt qua tim.

Tìm đâu em hỡi

Ai mua đây bán mảnh tim rơi
Trái tim đau thương đã rạn nứt rồi
Chính cái bàn tay hiền dịu ấy
Đã nhẹ nhàng bóp nát trái tim tôi.

Có một ngày

Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ
Em sẽ có cái cười
Bằng ánh sáng của một nụ hôn khác
Có nỗi buồn
Bằng màu mưa khác
Những buồn vui anh không có được bao giờ

Có một ngày
Em tràn đầy hạnh phúc
Ngày em không yêu anh
Ngày em rời xa mái nhà cũ ấy
Và chiếc áo sờn vai ấy
Anh từng hôn lên nỗi khó nhọc hàng ngày
Em xóa mình đi
Bằng chiếc khăn màu thơm ngát

Cái ngày đó
Anh sẽ bắt đầu
Với anh
Bằng bước chân ngày đón em
Anh một chàng trai
Với màu tóc khác

Riêng năm tháng cuộc đời
Thì vẫn như xưa...

Nỗi Buồn

Ngày nào đó cô học trò ngơ ngác
Mắt lệ buồn vì mắc bệnh tương tư
Cô lang thang trong ngõ tối u sầu
Đếm lá rụng nghe lòng mình xao xác.

Hai Sắc Hoa Tigon

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Thứ Tư, tháng 8 31, 2005

Áo trắng

Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong
Hôm xưa em đến mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng em đi đến
Gót ngọc dồn hương bước toả hồng

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon
Em duyên đôi má nắng hoe tròn
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non

Em nói anh nghe tiếng lẫn lời
Hồn em anh thở ở trong hơi
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài

Hai đứa thần tiên suốt một ngày
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

Tình bạn

Tình bạn trong tôi tôi giũ gìn mãi mãi
Cho dù rằng có phải xa cách ở trăm nơi
Vì chính bạn sẽ là nguồn an ủi
Cho tôi đi vững bước giữa đường đời!

Thứ Năm, tháng 8 11, 2005

Thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa giông bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên bề thác lũ
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may

- The last poem, goodbye, life is always beautiful -

Thứ Bảy, tháng 8 06, 2005

Bầu trời đã trở về

Bầu trời đã trở về
Cao và xanh biết mấy
Mái nhà như sóng dậy
Con đường như dòng sông
Mặt đất nắng mênh mông
Những bài ca không dứt

Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất
Chào cỏ hoa vươn tới bầu trời
Chào ngôi nhà mới xây
Chào những con người
Đi nườm nượp dưới trời xanh vô tận
Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất
Những đàn ong kiếm mật buổi ban mai

Cỏ bên sông và bãi sa bồi
Phù sa ướt còn nồng mùi cá
Cành đước mặn, cây ngô trong kẽ đá
Những con đường khuất sau rừng lá xưa

Bầu trời xanh cả lúc nằm mơ
Và hạnh phúc trong tay có thật
Chiếc ao mắc trên tường
Màu hoa sau cửa kính
Nồi cơm reo trên ngọn lửa bếp đèn
Anh trở về, trời xanh của riêng em.

Chủ Nhật, tháng 7 24, 2005

Em ao ước

Em ao ước là vườn xanh giữa phố
Để con chim lạc đàn về làm tổ
Con dế thôi buồn hết khóc nỉ non
Em ao ước một tán lá tròn
Che mát cho anh những trưa hè rực lửa
Hạnh phúc đợi chờ bên khung cửa
Anh di làm về ẩm ướt làn môi
.....

Đêm cuối năm

Đã mùa hoa cúc vàng
Lại một năm sắp hết
Thời gian sao trôi nhanh
Ngổn ngang nhiều công việc

Thế là ba cái Tết
Hai chúng mình có nhau
Dù chưa phải là lâu
Nhưng cũng không ngắn ngủi
Hạnh phúc tính bằng năm
Cây tính bằng mùa trái

Dẫu lòng em không quên
Con đường ga cát bụi
Bóng anh đi lầm lụi
Sóng đôi bờ cách xa

Dẫu lòng em chưa qua
Những hồi còi báo động
Những căn hầm nước ngập
Con chúng mình còn thơ...

Em đâu nhắc chuyện qua
Để cho lòng tủi cực
Em nhớ lại ngày xa
Thấy mình thêm hạnh phúc

Qua bao ngày lửa đạn
Đất về với mùa xuân
Như em về với anh
Qua những ngày sóng gió

Ở ngoài kia đường phố
Màu áo chen màu hoa
Anh có nghe: ngoài ga
Tiếng con tàu đang gọi

Thứ Năm, tháng 7 21, 2005

Em sẽ đến

Em sẽ không đến bên lúc anh buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa.

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng lên như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn.

Em không thể theo bước chân lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố
Lỡ đâu phố có thêm người.

Bởi tình yêu không đơn giản là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh đang hạnh phúc
Chỉ khi nào anh bật khóc
Em sẽ đến...
để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh...